Tài nguyên
Sự khác biệt này đặc biệt rõ khi doanh nghiệp thuê ngoài chức năng bảo vệ dữ liệu cá nhân (DPO). Câu hỏi đặt ra không thực sự là DPO thuê ngoài có phải là Bên xử lý dữ liệu cá nhân hay không, mà là doanh nghiệp có đang xác định đúng vai trò của DPO trong từng hoạt động xử lý dữ liệu hay không. Đây cũng chính là điểm xuất phát của nhiều nhầm lẫn trong thực tiễn và là lý do vì sao không ít doanh nghiệp đang thiết kế cả hệ thống quản trị dữ liệu trên một tiền đề pháp lý chưa thật sự chính xác.
Ấn phẩm “Vướng mắc khi áp dụng quy định miễn thuế thu nhập doanh nghiệp cho doanh nghiệp nhỏ và vừa” được HM&P soạn thảo và phát hành nhằm cung cấp cho doanh nghiệp, người quản lý doanh nghiệp và các cá nhân, tổ chức quan tâm một cái nhìn thực tiễn, dễ hiểu và dễ áp dụng. Nội dung Ấn phẩm được trình bày dưới hình thức hỏi - đáp, bám sát các quy định pháp luật hiện hành, đặc biệt là Nghị quyết số 198/2025/QH15, Nghị định số 20/2026/NĐ-CP cùng các công văn giải đáp thực tế của cơ quan thuế đối với những tình huống cụ thể phát sinh trong quá trình áp dụng.
Trong nhiều năm, khi nhắc đến các hiệp định tránh đánh thuế hai lần (Double Taxation Agreements – DTA), phần lớn doanh nghiệp thường nghĩ ngay đến một lợi ích rất cụ thể: làm thế nào để được miễn, giảm thuế hoặc tránh bị đánh thuế hai lần đối với cùng một khoản thu nhập. Cách tiếp cận đó không sai, nhưng ngày càng trở nên quá hẹp. Trong bối cảnh dòng vốn, dữ liệu và lợi nhuận dịch chuyển xuyên biên giới với quy mô chưa từng có, những tranh chấp thuế quốc tế hiện nay không còn chủ yếu xuất phát từ việc doanh nghiệp cố tình trốn tránh nghĩa vụ thuế, mà nhiều hơn từ sự khác biệt trong cách các quốc gia xác định quyền đánh thuế, diễn giải cùng một điều khoản của Hiệp định hoặc đánh giá bản chất của cùng một giao dịch.
Trong cuộc cạnh tranh thu hút và giữ chân nhân sự, doanh nghiệp ngày càng chuyển trọng tâm từ tiền lương sang các chính sách phúc lợi. Hỗ trợ học phí cho con người lao động là một trong những chính sách được áp dụng khá phổ biến, đặc biệt tại các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài hoặc sử dụng nhiều lao động chất lượng cao. Từ góc độ quản trị, đây được xem là một khoản đầu tư nhằm nâng cao khả năng giữ chân nhân tài. Tuy nhiên, từ góc độ thuế, câu chuyện lại không đơn giản như vậy.
Một trong những nghịch lý đáng chú ý trong quản trị thuế hiện nay là một giao dịch có thể hoàn toàn có thật nhưng vẫn trở thành đối tượng rà soát khi nhà cung cấp bị phát hiện mua bán trái phép hóa đơn. Ngược lại, việc một doanh nghiệp bị điều tra về hóa đơn cũng không đồng nghĩa mọi khách hàng của họ đều vi phạm pháp luật.
Đối với nhiều doanh nghiệp, việc cổ đông hoặc thành viên góp vốn tạm thời cho công ty vay tiền để giải quyết nhu cầu thanh khoản là một quyết định tài chính khá bình thường. Khi cần thanh toán khoản nợ đến hạn, giải chấp tài sản tại ngân hàng hoặc xử lý thiếu hụt dòng tiền ngắn hạn, nguồn vốn từ chính cổ đông thường nhanh hơn, linh hoạt hơn và ít tốn kém hơn so với vay từ tổ chức tín dụng. Không ít trường hợp, các bên còn thống nhất mức lãi suất 0%.
Một quy định nhằm giữ gìn trật tự phiên tòa có thể là cần thiết. Nhưng khi biện pháp được lựa chọn không còn dừng ở việc kiểm soát hành vi ghi âm, ghi hình mà chuyển thành cấm cả việc mang điện thoại, máy tính và thiết bị điện tử vào phòng xử án, câu chuyện không còn đơn thuần là nội quy phiên tòa. Nó đặt ra một vấn đề lớn hơn: cơ quan ban hành văn bản dưới luật được đi xa đến đâu khi việc “quản lý” đồng thời làm thu hẹp các quyền đã được Hiến pháp và luật bảo đảm?
Chỉ hơn ba năm sau khi Luật Phòng, chống rửa tiền (PCRT) 2022 có hiệu lực, Chính phủ đã ban hành Nghị quyết số 66.23/2026/NQ-CP nhằm tháo gỡ những khó khăn phát sinh trong quá trình thực hiện các quy định về PCRT để đáp ứng yêu cầu cấp bách về thực hiện các cam kết quốc tế liên quan đến trao đổi thông tin theo yêu cầu về thuế. Thời hạn áp dụng của Nghị quyết không dài , nhưng ý nghĩa chính sách của văn bản này có thể vượt xa giai đoạn chuyển tiếp mà nó điều chỉnh.
Một cuộc kiểm tra được thực hiện lúc hai hoặc ba giờ sáng tại một nhà máy trong khu công nghiệp có thể khiến nhiều doanh nghiệp bất ngờ. Điều cơ quan chức năng quan tâm đôi khi không phải là dây chuyền sản xuất đang vận hành hay đã dừng hoạt động, mà là việc phát hiện người lao động hoặc kỹ sư của nhà thầu đang ngủ lại trong khu vực nhà xưởng. Thực tiễn này vốn khá phổ biến tại các doanh nghiệp sản xuất, đặc biệt trong các ngành điện tử, cơ khí, hóa chất hoặc năng lượng, nơi việc duy trì nhân sự sẵn sàng xử lý sự cố được xem là một giải pháp bảo đảm tính liên tục của hoạt động sản xuất.
Việc Ủy ban Cạnh tranh Quốc gia (UBCTQG) xử phạt Công ty Cổ phần Nông nghiệp BAF Việt Nam và Công ty Cổ phần Phát triển Nông nghiệp sạch Thanh Xuân gần 900 triệu đồng do không thực hiện nghĩa vụ thông báo tập trung kinh tế không chỉ thu hút sự quan tâm bởi đây là một trong những vụ việc hiếm hoi được công bố công khai[1]. Đằng sau quyết định xử phạt này còn xuất hiện một câu hỏi pháp lý quan trọng hơn đối với cộng đồng doanh nghiệp và giới tư vấn các giao dịch mua bán và sáp nhập (M&A) tại Việt Nam: sau khi đã bị xử phạt vì không thông báo, doanh nghiệp có còn phải thực hiện thủ tục thông báo tập trung kinh tế hay không?
Thực tế cho thấy không ít doanh nghiệp đều có quy định nội bộ về phòng, chống rửa tiền (“PCRT”). Tuy nhiên, khi cơ quan quản lý kiểm tra, điều họ quan tâm không chỉ là doanh nghiệp có một bộ quy chế hay không mà là quy chế đó có thực sự được áp dụng trong hoạt động kinh doanh hằng ngày hay chỉ tồn tại trong hồ sơ lưu trữ. Khoảng cách giữa "có quy định" và "vận hành được quy định" chính là nguyên nhân khiến nhiều doanh nghiệp vẫn bị xử lý dù đã đầu tư đáng kể cho công tác tuân thủ.
Trong thực tế, không ít doanh nghiệp vẫn cho rằng PCRT là câu chuyện của ngân hàng hoặc các tổ chức tài chính. Chính nhận thức này khiến nhiều doanh nghiệp chỉ tập trung vào hoạt động kinh doanh mà chưa quan tâm đúng mức đến việc xây dựng hệ thống tuân thủ. Đến khi bị thanh tra hoặc xử phạt, doanh nghiệp mới nhận ra rằng nghĩa vụ của mình không phụ thuộc vào việc có tham gia rửa tiền hay không, mà phụ thuộc vào việc pháp luật có xác định mình là chủ thể phải thực hiện các biện pháp phòng ngừa hay không.
-
-