Một quy định nhằm giữ gìn trật tự phiên tòa có thể là cần thiết. Nhưng khi biện pháp được lựa chọn không còn dừng ở việc kiểm soát hành vi ghi âm, ghi hình mà chuyển thành cấm cả việc mang điện thoại, máy tính và thiết bị điện tử vào phòng xử án, câu chuyện không còn đơn thuần là nội quy phiên tòa. Nó đặt ra một vấn đề lớn hơn: cơ quan ban hành văn bản dưới luật được đi xa đến đâu khi việc “quản lý” đồng thời làm thu hẹp các quyền đã được Hiến pháp và luật bảo đảm?
Một hợp đồng thuê mặt bằng hết hạn không đồng nghĩa mặt bằng sẽ tự động trở về với bên cho thuê. Trong thực tế, không ít doanh nghiệp rơi vào tình trạng bên thuê vẫn tiếp tục kinh doanh, để lại hàng hóa và thiết bị, không thanh toán các khoản phát sinh nhưng cũng không chịu bàn giao. Càng kéo dài, bên cho thuê càng mất cơ hội khai thác tài sản, phát sinh chi phí quản lý và đối diện với sức ép phải “tự lấy lại” mặt bằng.
Trong tranh chấp hợp đồng thuê kho, bên cho thuê thường cho rằng mình nắm lợi thế khi tài sản bị hư hỏng, việc bàn giao không đạt yêu cầu và chi phí sửa chữa theo thực tế phát sinh. Tuy nhiên, từ một nền kho bị nứt đến một phán quyết buộc bên thuê bồi thường là một khoảng cách pháp lý không nhỏ.
Trong các tranh chấp thương mại, điều làm phát sinh bất đồng không phải lúc nào cũng là một bên không thực hiện đúng điều đã cam kết. Không ít trường hợp, các bên đều viện dẫn chính hợp đồng để bảo vệ mình, nhưng lại đọc cùng một điều khoản theo những cách hiểu hoàn toàn khác nhau. Sự khác biệt trong cách giải thích không chỉ quyết định thời điểm hợp đồng chấm dứt mà còn kéo theo nhiều hệ quả khó lường khác.
Một bằng độc quyền sáng chế thường được nhìn nhận như sự ghi nhận thành quả nghiên cứu và là cơ sở để chủ sở hữu độc quyền khai thác công nghệ trên thị trường. Tuy nhiên, trong thực tiễn kinh doanh, giá trị của một bằng sáng chế không chỉ được quyết định bởi việc văn bằng được cấp, mà còn bởi khả năng chủ sở hữu thực thi hiệu quả quyền của mình khi xảy ra hành vi xâm phạm.
Khi kinh doanh, phần lớn doanh nghiệp đều dành nhiều thời gian để tìm kiếm khách hàng, đàm phán giá cả và mở rộng thị trường. Tuy nhiên, không phải doanh nghiệp nào cũng dành sự quan tâm tương xứng cho việc xây dựng và quản trị hợp đồng. Thực tế cho thấy nhiều tranh chấp thương mại có giá trị hàng chục, thậm chí hàng trăm tỷ đồng không xuất phát từ sự gian dối hay cố ý vi phạm của một bên, mà bắt nguồn từ những điều khoản thiếu chặt chẽ, những thỏa thuận chưa được ghi nhận đầy đủ hoặc sự chủ quan trong quá trình thực hiện hợp đồng.
Trong bối cảnh hội nhập kinh tế quốc tế ngày càng sâu rộng, Việt Nam đã ký kết và tham gia nhiều hiệp định khuyến khích và bảo hộ đầu tư, hiệp định tự do thương mại thế hệ mới và các cam kết cao về bảo hộ nhà đầu tư nước ngoài. Tính đến hết năm 2025, Việt Nam đã và đang giải quyết với hơn 30 vụ kiện do nhà đầu tư nước ngoài khởi xướng. Theo đó, ngày 23/04/2026 vừa qua, Quốc Hội đã thông qua Nghị quyết số 20/2026/QH16 về cơ chế phối hợp, chính sách đặc thù nâng cao hiệu quả phòng ngừa và giải quyết tranh chấp đầu tư quốc tế ("Nghị quyết 20/2026"). Tuy nhiên, bên cạnh những quy định mới, tiến bộ của Nghị quyết, vẫn còn tồn đọng những điểm nghẽn chưa được giải quyết triệt để.
Trong hoạt động sản xuất – thương mại hiện nay, đặc biệt trong các ngành dệt may, da giày, điện tử, nội thất hay thực phẩm, mô hình thuê gia công đã trở thành một phần quan trọng trong chuỗi cung ứng của doanh nghiệp. Thay vì tự đầu tư toàn bộ nhà xưởng, nhân công và dây chuyền sản xuất, nhiều doanh nghiệp lựa chọn giao một phần hoặc toàn bộ công đoạn sản xuất cho đối tác gia công nhằm tối ưu chi phí và nâng cao tính linh hoạt.
Bản án phúc thẩm số 68/2019/KDTM-PT của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội (vụ việc tàu Ngọc Sơn) cho thấy một bài học rất đắt giá cho doanh nghiệp mua bảo hiểm tài sản và bảo hiểm hàng hải: có hợp đồng, có sự kiện bảo hiểm, thậm chí bên bảo hiểm không phủ nhận rủi ro thuộc phạm vi bảo hiểm, nhưng doanh nghiệp vẫn có thể không nhận được toàn bộ số tiền mình kỳ vọng nếu hồ sơ yêu cầu bồi thường, cách hiểu điều khoản hợp đồng và chuỗi chứng cứ về giá trị tài sản không được chuẩn bị chặt chẽ.
Giao dịch ký quỹ (margin trading) là dịch vụ tài chính phổ biến, cho phép nhà đầu tư mua chứng khoán bằng tiền vay từ công ty chứng khoán, với chính cổ phiếu mua và tài sản trên tài khoản làm tài sản bảo đảm. Dịch vụ này giúp tăng sức mua và khuếch đại lợi nhuận cho nhà đầu tư, nhưng đồng thời cũng khuếch đại rủi ro. Khi thị trường biến động bất lợi, tài sản bảo đảm sụt giảm giá trị nhanh chóng có thể dẫn đến tranh chấp hợp đồng ký quỹ giữa nhà đầu tư và công ty chứng khoán về việc thực hiện nghĩa vụ, xử lý tài sản đảm bảo, lãi suất và bồi thường thiệt hại.
Nguyên đơn cho rằng ngân hàng đã tự ý định giá lại tài sản và mở rộng nghĩa vụ bảo đảm vượt quá thỏa thuận ban đầu, trong khi phía ngân hàng viện dẫn quy định về bảo đảm nghĩa vụ trong tương lai để khẳng định tính hợp lệ của hợp đồng thế chấp. Vụ án dân sự phúc thẩm số 109/2024/DS-PT giữa ông Hà Anh Đ, bà Phạm Thị Thanh T và Ngân hàng TMCP K3 liên quan đến tranh chấp hợp đồng thế chấp tài sản cho khoản vay của bên thứ ba đặt ra nhiều vấn đề pháp lý quan trọng . Trong bài viết này, chúng tôi sẽ làm rõ vai trò của các nguyên tắc minh bạch, tự nguyện, bình đẳng trong giao kết, đặc biệt làm rõ tính hợp pháp và giới hạn phạm vi bảo đảm của hợp đồng thế chấp khi thực hiện hợp đồng.
Giải quyết tranh chấp bằng trọng tài thương mại từ lâu đã được xem là phương thức hiệu quả, phù hợp với thực tiễn thương mại quốc tế. Các bên có thể chủ động lựa chọn trọng tài viên có chuyên môn, bảo mật thông tin và đảm bảo tính nhanh chóng trong giải quyết tranh chấp. Tuy nhiên, dù đạt được một phán quyết trọng tài thuận lợi, hành trình của bên thắng kiện vẫn chưa kết thúc. Thực tiễn cho thấy, khâu thi hành án mới chính là “nút thắt” quan trọng và khó khăn nhất, đặc biệt là tại Việt Nam – nơi mà các cơ quan có thẩm quyền vẫn tồn tại nhiều cách hiểu không thống nhất về vị trí pháp lý và hiệu lực thi hành của phán quyết trọng tài.