Trong ngành luật thế giới, Dewey & LeBoeuf (D&L) từng là biểu tượng của sức mạnh và tham vọng. Được hình thành từ cuộc sáp nhập năm 2007 giữa Dewey Ballantine và LeBoeuf, Lamb, Greene & MacRae, công ty này nhanh chóng trở thành một "Big Law", thuật ngữ chỉ các công ty luật lớn, văn phòng hiện diện trên toàn cầu với doanh thu khổng lồ và khách hàng danh tiếng. Với hơn 1.300 luật sư và 26 văn phòng trên toàn thế giới, D&L đại diện cho mô hình quản trị hiện đại: mở rộng nhanh chóng qua tuyển dụng các luật sư thành viên “ngôi sao” và sáp nhập chiến lược với các hãng luật khác. Tuy nhiên, chỉ năm năm sau, vào ngày 28/05/2012, D&L nộp đơn phá sản, trở thành vụ sụp đổ công ty luật lớn nhất lịch sử Mỹ với khoản nợ lên đến 315 triệu USD[1].

Sự sụp đổ này không chỉ là hậu quả của khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 mà còn là minh chứng cho những lỗ hổng trong quản trị công ty luật hiện đại. Đặc biệt, ngành luật đang đối mặt với thách thức từ công nghệ số và toàn cầu hóa.
Lịch sử hình thành và phá sản của Dewey & LeBoeuf
Từ sự hình thành…
Dewey Ballantine, lấy tên từ Thomas Dewey, môt cựu thống đốc New York và ứng cử viên tổng thống. Đây là một công ty luật danh tiếng nhưng lợi nhuận suy giảm từ những năm 1980. Ngược lại, LeBoeuf, Lamb, Greene & MacRae là một công ty luật tập trung vào lĩnh vực năng lượng, bảo hiểm và tiện ích, với lợi nhuận ổn định nhưng thiếu danh tiếng toàn cầu. Dưới sự lãnh đạo của Steven Davis, LeBoeuf bắt đầu chiến lược mở rộng từ năm 1999 bằng cách tuyển dụng luật sư thành viên bên ngoài với các gói thù lao hấp dẫn. Một ví dụ điển hình là Ralph Ferrara, được tuyển từ Debevoise & Plimpton năm 2005 với khoản thưởng 16 triệu USD và lương bảo đảm cố định1,6 triệu USD/năm. Ferrara mang về khách hàng lớn như Zurich và Royal Dutch Shell, tạo doanh thu 40 triệu USD chỉ trong năm đầu.
Năm 2007, để cạnh tranh với các "Big Law" như Skadden Arps hay Cravath Swaine & Moore, Davis thúc đẩy sáp nhập với Dewey Ballantine, một vụ sáp nhập được xem là lớn nhất lịch sử New York. Báo cáo của McKinsey cho rằng D&L ra đời với mục tiêu trở thành "công ty vòng tròn ma thuật" (circle magic law firm) kiểu Mỹ. Ban đầu, công ty phát triển mạnh, nhưng xung đột văn hóa nhanh chóng lộ rõ khi Dewey coi trọng truyền thống chia sẻ lợi nhuận đều (lockstep), trong khi LeBoeuf nhấn mạnh vào yếu tố hiệu suất cá nhân (rainmaker model).
… Đến sự sụp đổ
Sự sụp đổ của D&L là kết quả của rất nhiều yếu tố tiềm tàng rủi ro tạo nên "cơn bão hoàn hảo", một sự kết hợp giữa yếu tố bên ngoài và nội tại của chính D&L. Đầu tiên là cuộc khủng hoảng tài chính 2008 khiến doanh thu sụt giảm mạnh từ 954,8 triệu USD năm 2008 xuống 809 triệu USD năm 2009. D&L buộc phải sa thải hàng trăm nhân viên, nhưng các thỏa thuận bảo đảm lương cho hơn 100 luật sư thành viên quan trọng vẫn phải trả, buộc D&L phải vay nợ từ doanh thu tương lai.
Kế đến nội bộ D&L xung đột gay gắt. Các email giận dữ từ Luật sư thành viên cốt cán Alexander Dye năm 2007 tiết lộ sự bất mãn với Davis và DiCarmine (hai luật sư thành viên lãnh đạo hãng luật), dẫn đến việc giám sát email và loại bỏ Dye khỏi quản lý. Văn hóa thiếu đoàn kết khiến luật sư thành viên dễ rời bỏ khi khó khăn. Năm 2012, một cuộc tháo chạy của các luật sư thành viên xảy ra. Nhóm các luật sư thành viên chuyên lĩnh vực bảo hiểm rời đi, theo sau là các luật sư thành viên quan trọng Morton Pierce và Jeff Kessler, mang theo nhiều khách hàng lớn.
Gian lận tài chính là yếu tố cuối cùng tạo nên sự sụp đổ của D&L. Lãnh đạo bị cáo buộc thao túng sổ sách để che giấu nợ, lừa đảo nhà đầu tư trong đợt phát hành trái phiếu 150 triệu USD năm 2010. Cuộc điều tra của Văn phòng Công tố Manhattan dẫn đến truy tố năm 2014, với cáo buộc lừa đảo và gian lận. Phiên tòa đầu tiên năm 2015 kết thúc với những sai sót; phiên thứ hai năm 2017 kết án Joel Sanders (CFO của hãng luật) với phạt 1 triệu USD, trong khi Davis và DiCarmine được tha bổng hoặc hủy cáo buộc[2].
Bài học về việc quản trị công ty luật hiện đại
Sự sụp đổ của D&L cung cấp nhiều bài học cho quản trị công ty luật hiện đại, đặc biệt trong bối cảnh năm 2025 với sự bùng nổ AI và toàn cầu hóa.
Thứ nhất, tăng trưởng bền vững thay vì mở rộng ồ ạt
D&L chứng minh rằng sáp nhập và tuyển dụng các luật sư thành viên với chi phí cao không đảm bảo thành công nếu thiếu tích hợp văn hóa. Các công ty luật ngày nay nên ưu tiên tăng trưởng hữu cơ, tập trung vào chuyên môn cốt lõi thay vì chạy đua quy mô. Vì rõ ràng, ngành luật là một ngành đặc thù, tập trung vào chuyên môn và phụ thuộc vào đội ngũ nhân sự rất lớn. Nếu sự mở rộng ồ ạt thiếu đi sự kết nối cần thiết, sẽ là một rủi ro lớn báo hiệu sự sụp đỗ hay chí ít tan vỡ của một công ty luật. Yếu tố con người rất quan trọng trong công ty luật, do đó, việc đào tạo, tạo sự tin tưởng, cam kết gắn bó lâu dài vì mục tiêu chung sẽ tạo nên văn hóa sâu sắc và tính bền vững của một công ty luật hiện đại.
Trong kỷ nguyên AI, các Big Law hàng đầu đang sử dụng công nghệ để tối ưu hóa quy trình, giảm phụ thuộc vào nhân sự con người, thay vì mở rộng nhân sự ồ ạt cũng là một giải pháp tốt. Tuy nhiên, cho sự công nghệ phát triển đến đâu, thì việc đặt mục tiêu phát triển vào yếu tố con người, đội ngũ nhân sự mạnh về chuyên môn và đạo đức tốt sẽ giúp công ty luật phát triển sâu rộng.
Thứ hai, xây dựng văn hóa đoàn kết và trung thành
Mô hình tăng trưởng dựa vào hiệu suất cá nhân các luật sư của D&L dẫn đến thiếu "keo dính", khiến các luật sư thành viên dễ rời đi. Do đó, việc áp dụng mô hình hybrid giữa lockstep và hiệu suất cá nhân để khuyến khích hợp tác, cộng tác lâu dài của các luật sư thành viên quan trọng, những ngôi sao trong hãng luật.
Ngày nay, các công ty Big Law hàng đầu như Kirkland & Ellis thành công nhờ văn hóa "one firm", nơi các luật sư thành viên chia sẻ rủi ro và lợi ích chung. Đồng thời các hãng luật cũng kết hợp với đào tạo, ứng dụng công nghệ, đặc biệt là AI để nâng cao hiệu quả đội ngũ luật sư.

Thứ ba, minh bạch tài chính và kiểm soát nội bộ chặt chẽ
Gian lận tại D&L xuất phát từ thiếu giám sát. Do đó, việc thiết lập ủy ban kiểm toán độc lập và sử dụng công nghệ để theo dõi tài chính là một giải pháp hiệu quả trong quản trị công ty luật hiện đại. Theo quan sát có thể thấy việc các công ty Big Law sụp đổ là rất hiếm, hầu hết các rủi ro bắt nguồn tự sự yếu kém trong quản trị tài chính cũng sự sự lỏng lẻo trong quản trị con người. Do đó, các công ty luật hoàn toàn có thể tránh việc thất bại bằng quản trị tốt và không ngừng đổi mới trong việc quản trị.
Thứ tư, đa dạng hóa dịch vụ để giảm thiểu rủi ro
Khủng hoảng 2008 đẩy D&L vào bế tắc do phụ thuộc vào mảng hoạt động M&A và tài chính. Đa dạng hóa dịch vụ, bao gồm tư vấn ESG và tranh tụng công nghệ đã giúp nhiều Big Law lớn khác không bị tác động đột ngột của khủng hoảng kinh tế gây mất phương hướng. Vì trong khủng hoảng tài chính không phải tất cả các mảng hoạt động của ngành luật đều rơi vào trì trệ mà vẫn có những mảng phát triển bình thường, thậm chí còn tốt hơn khi khủng hoảng xảy ra như mảng tranh tụng.
Nhiều chuyên gia trong ngành luật cho rằng, một trong những yếu tố quan trọng góp phần vào sự thất bại của D&L là vì không có cấu trúc quản lý truyền thống với các dịch vụ đa dạng và rộng khắp ở các lĩnh vực. Về nguyên tắc, đây là một yếu tố cơ bản để các công ty luật phân tán rủi ro khi đã đạt được một độ “lớn” nhất định. Mọi người đều hiểu rằng, con người là cốt lõi của ngành luật, khi hãng luật phụ thuộc vào một vài nhân sự chủ chốt trong một vài ngành quan trọng sẽ là một rủi ro khôn lường, đặc biệt trong bối cảnh kinh tế biến động và rơi vào suy thoái.
Thứ năm, trách nhiệm cá nhân của người lãnh đạo
Davis, chủ tịch của D&L chấp nhận trách nhiệm cho sự sụp đổ của nó, nhưng vụ việc cho thấy lãnh đạo phải cân bằng tham vọng với đạo đức. Việc các Big Law luôn đau đầu tìm kiếm lãnh đạo cao nhất cũng như một cơ chế để tạo nên một hệ thống lãnh đạo tốt nhất và bền vững luôn là nỗi lo. Quản trị các công ty luật hiện đại cho thấy yêu cầu về viejc đào tạo lãnh đạo tập trung vào đạo đức luôn là một chiến lược dài hạn và rất cần thiết. Sự thành bại rất lớn của các hãng luật, dù đó là hãng luật với vài nghìn luật sư hay vài chục luật sư phụ thuộc rất lớn vào người lãnh đạo cao nhất. Do đó, việc tìm kiếm, bổ nhiệm và dẫn dắt hãng luật được đặt vào tay của một luật sư vừa giỏi chuyên môn vừa có đầu óc quản trị, chiến lượt và tầm nhìn tốt chẳng phải là chuyện dễ dàng gì. Nhưng sự tồn tại và phát triển vượt bậc của các công ty luật hàng đầu cho thấy đây là yếu tố quản trị quan trọng số một của ngành luật hiện đại. Nơi mà những cá tính mạnh nhất với những “bộ óc” vượt trội cần một người lãnh đạo đúng nghĩa.
Sự sụp đổ của Dewey & LeBoeuf là lời cảnh tỉnh cho quản trị công ty luật hiện đại: Tham vọng phải đi kèm với minh bạch, đoàn kết, và chuẩn bị rủi ro. Như kết luận của một số chuyên gia ngành luật cho rằng đây không phải là "lòng tham" đơn thuần mà là thất bại hệ thống. Trong kỷ nguyên số, các công ty luật cần học hỏi bài học quản trị đau đớn này để không lặp lại lịch sử, biến thách thức thành nghề nghiệp thành cơ hội phát triển không chỉ rộng mà còn phải đủ sâu.
Luật sư Nguyễn Văn Phúc
Công ty Luật TNHH HM&P
[1] https://www.newyorker.com/magazine/2013/10/14/the-collapse-2, truy cập ngày 23/10/2025.
[2] https://www.nytimes.com/2015/05/27/business/dealbook/trial-opens-in-collapse-of-dewey-leboeuf-firm.html, truy cập ngày 23/10/2025.
